Thụ tinh trong ống nghiệm: Nước mắt và nụ cười - Khám chữa bệnh, bài thuốc, y học, Y khoa - Khám chữa bệnh, khám bệnh, chữa bệnh, bài thuốc, y học
Cái giá của sự khao khát

Tôi đã vài lần đề cập chuyện đi làm thụ tinh trong ống nghiệm với anh, nhưng anh ậm ừ nên tôi cũng bỏ lửng, rồi bị công việc lôi đi. Cho tới sau một đợt stress nặng, tôi khóc như mưa, quyết liệt đòi làm mới vỡ lẽ anh bị một “nỗi sợ rất đàn ông”: Sợ không có tinh trùng.

Tôi đã bước sang tuổi 40. Tôi thường trốn tránh những ngày lễ thiếu nhi, tết trung thu, những cuộc họp mặt gia đình, ở cơ quan có dắt theo trẻ con. Ngay cả xem tivi cũng không dám mở chương trình thiếu nhi.

Chồng tôi đã bước sang tuổi 50, ngày hai buổi thầm lặng đi về, xem chừng mỏi mệt. Căn nhà hầu như không có tiếng người.

Thỉnh thoảng em của chồng có đưa vợ con sang chơi. Thằng bé 5 tuổi chạy loanh quanh khắp nơi. Khi họ về rồi, sự im lặng như được nhân lên, bầu không khí gần như đặc quánh.

Vượt qua nỗi sợ

Tôi đã vài lần đề cập chuyện đi làm thụ tinh trong ống nghiệm với anh, nhưng anh ậm ừ nên tôi cũng bỏ lửng, rồi bị công việc lôi đi. Cho tới sau một đợt stress nặng, tôi khóc như mưa, quyết liệt đòi làm mới vỡ lẽ anh bị một “nỗi sợ rất đàn ông”: Sợ không có tinh trùng.

Tôi bảo cứ đi xét nghiệm mới biết, đâu thể căn cứ vào mắt thường nhưng anh cứ chần chừ. Tôi đã một mình đến Bệnh viện Từ Dũ (TP.HCM) làm hồ sơ.

Cầm cái lọ và tờ giấy xét nghiệm về, tôi đặt lên bàn làm việc của anh, nói giọng chắc nịch: “Em đã đăng ký rồi, người ta phải đợi cả năm trời mới được làm, còn em nhờ quen biết mà được cho làm ngay. Nếu mình không làm lúc này, tuổi càng lớn càng khó”.

Đó là tôi nói xạo với anh, chứ bác sĩ nói phải sắp hàng chờ, còn nếu muốn thu ngắn thời gian chờ đợi thì chọn loại dịch vụ, đóng thêm 3 triệu đồng và làm đơn gửi ban giám đốc bệnh viện, trình bày lý do xin được làm sớm.

Thấy anh có vẻ xuôi xuôi, để tăng thêm hiệu quả, tôi nói: “Anh thử giùm em đi, nếu không được cũng đâu có sao”. Thời điểm nộp mẫu tinh trùng cũng nghiệt, được cố định chỉ có hai lần trong ngày và đều trong giờ hành chính.

Có thể chọn một trong hai cách: Đến bệnh viện để lấy hoặc lấy ở nhà. Cách nào cũng có cái hay, cái dở. Lấy ở bệnh viện không sợ khâu bảo quản, nhưng mấy cái phòng để dành cho chuyện tế nhị này nhỏ xíu, nằm ngay trong khu vực ồn ào, bên ngoài luôn có người sắp hàng chờ đến lượt.

Ông xã tôi chọn ngay cách thứ hai. Tôi dặn anh tỉ mỉ cách lấy để không làm ảnh hưởng tới kết quả như phải rửa tay sạch, không sát trùng lọ đựng và để lại cho anh tờ giấy hướng dẫn một số động tác kỹ thuật bệnh viện phát cho.

Quan trọng nhất là khi lấy mẫu xong phải mang ngay tới nộp cho xét nghiệm trong vòng nửa giờ, nếu trễ hơn là hỏng. Mãi mấy ngày sau, tôi hỏi, câu đầu tiên anh nói là “luýnh quýnh quá, anh làm đổ mất cái lọ rồi”. Suýt nữa tôi cáu lên, sau đó anh nói đã trở lại Từ Dũ xin cái lọ khác, lấy mẫu đem nộp lại rồi.

Tôi nôn nóng hỏi: “Kết quả đâu?”, anh rụt rè đưa ra một tờ giấy. Nghĩ cũng buồn cười cho cái gọi là tự ái đàn ông, chuyện lớn lao như đầu tư kinh doanh có thể quyết định dễ dàng, nhưng lại không dám đối mặt với một kết quả xét nghiệm.

“Anh bị thiếu số lượng tinh trùng và cả chất lượng. Chắc không làm được rồi” - giọng anh nhuốm vẻ thiểu não.

Tôi nói chắc như đinh đóng cột là được, vì tôi đã được bác sĩ tư vấn rồi. Vậy là coi như xong bước đầu tiên. Phần anh vậy là tạm xong. Trong khi tôi còn phải đối mặt với một quá trình rất dài và gian nan sắp tới.

Canh bạc 20 triệu đồng

Những ngày sau đó, hầu như mỗi ngày tôi đều phải đến bệnh viện, có ngày phải đến hai lần để làm các xét nghiệm, lấy kết quả, nghe bác sĩ tư vấn, chích thuốc…

Chuyện chờ đợi là thường xuyên, vì vậy những người đồng cảnh chúng tôi có rất nhiều dịp để hỏi han chuyện của nhau.

Tôi làm quen và nói chuyện với chị Nghĩa (tên nhân vật trong bài đã được thay đổi), một chủ vựa trái cây ở An Giang. Chị 39 tuổi, gương mặt khá ưa nhìn.

Tôi há hốc miệng khi nghe nói chị đã làm tới lần thứ năm. Hai lần đầu không thành công, lần thứ ba bác sĩ tư vấn chị nên xin trứng. Tìm mãi mới được một đứa cháu họ đáp ứng đủ điều kiện, đã có chồng và con, tuổi 20-30.

Chị nói: “Mình đã giải thích với đứa cháu hết rồi, bác sĩ đã dặn không được gần chồng trong suốt thời gian chích thuốc kích thích buồng trứng, vậy mà tới khi siêu âm phát hiện nó có thai, coi như tiêu mười mấy triệu đồng của mình”.

Lần thứ tư, chị chuyển sang Bệnh viện Phụ sản quốc tế để coi có hên hơn không. Vẫn thất bại. Chị quay lại Bệnh viện Từ Dũ. Chị nhắc đi nhắc lại: “Lần này là lần cuối cùng, được hay không được gì cũng ngưng”. Nhưng rồi chính chị rốt cuộc cũng vẫn làm tiếp tục .

Nghe chuyện chị Nghĩa tôi lại thêm sợ. Nhất là khi chị cho biết ngay chính bác sĩ cũng không thể giải thích được tại sao chị không thể đậu thai. Trong số khoảng 15 người cùng làm thụ tinh trong ống nghiệm đợt này với tôi, có khá nhiều người đã làm lần thứ hai.

“Tiền công” cho bác sĩ chỉ 7-10 triệu đồng, nặng nhất là tiền thuốc. Cứ 3-4 ngày mua một đợt thuốc, mỗi lần mua 5-6 triệu đồng. Cầm trên tay một cọc tiền có thể xài trong cả năm chỉ đổi lấy mấy ống thuốc nhỏ xíu. Tùy theo đáp ứng thuốc hay không, chi phí 10-40 triệu đồng.

Lúc ngồi chờ khám trong phòng bác sĩ Lan, chị Hòa - một người đã làm lần thứ hai - nói: “Thiệt tình cái này giống như đánh bài, mà đặt một lần tới 15-20 triệu”. Một câu ví von hết sức hình tượng và chính xác.

Đã tìm hiểu nhiều về qui trình làm thụ tinh trong ống nghiệm, nhưng tôi chưa bao giờ hình dung mình sẽ phải đối mặt với nhiều nguy cơ như vậy. Cho nên sau khi nghe bác sĩ tư vấn, tôi xin về nhà để suy nghĩ thêm.

Có tới trên 60% trường hợp làm thụ tinh trong ống nghiệm không thành công mà không hiểu tại sao. Đó là thử thách thứ nhất.

Chích thuốc kích thích buồng trứng sẽ có nguy cơ quá kích buồng trứng, có thể dẫn tới chết người. Cứ 100 người có hai người bị nặng. Tỉ lệ không phải nhỏ. Đó là thử thách thứ hai.

Nếu đậu thai thì có nguy cơ thai ngoài tử cung phải mổ cấp cứu. Nếu đậu nhiều thai lại phải áp dụng kỹ thuật giảm thai, nghe kể là đau đớn lắm.

Đối với người lớn tuổi như tôi, nếu có thai rồi phải nằm dưỡng suốt mấy tháng trời trên giường. Đó là tôi chưa lường trước được một tình huống cực kỳ xấu khác mà sau này đã xảy ra với tôi.

Nhưng rồi cũng phải đánh liều. Bắt đầu quá trình chích thuốc để kích thích rụng trứng. Các cô y tá dặn mỗi ngày phải đến bệnh viện từ 7g- 7g30 để chích, phải đúng giờ, nếu trễ coi như phải chích lại từ đầu. Mỗi cô cầm sẵn một ống thuốc, một ống chích.

Phòng chích khá nhỏ, người chen chúc, người trước vừa xuống khỏi giường là người sau lập tức leo lên, cô y tá chích liền tay mà vẫn không giải tỏa nhanh được số người chờ đợi.

Tôi vốn sợ chích, nhất là chích vào vùng bụng, xung quanh rốn, cho nên phải cắn răng, nhắm chặt mắt. Phải chích hàng chục mũi. Tới mũi thứ ba, thứ tư, vùng chích bắt đầu thâm tím do thuốc tan không kịp, nhìn rất ghê. Sau mỗi đợt chích, chúng tôi còn phải đi thử máu đo lượng hoócmôn để bác sĩ điều chỉnh thuốc.

Theo Thanh Nhẫn
Tuổi trẻ
   
| Trích dẫn(0)
Viết nhận xét
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ {if_neednopsw_rawend}
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Email   [Đăng ký]